Đăng ngày: bởi Đỗ Anh Tuấn

Thế giới công nghệ ngày nay đã trải qua những bước phát triển thần tốc, đến mức mà những món đồ được xem là "đỉnh cao công nghệ" một thời cũng dần biến mất vào quá khứ.

Với lớp trẻ ngày nay, việc không biết đến những món đồ công nghệ cũ kĩ cũng chẳng có gì lạ. Thế nhưng nếu còn nhớ tới những món quà 1/6 này, hẳn là bạn đã già lắm rồi...


"Đĩa này cứng mà, sao người ta lại gọi là đĩa mềm hả bố?"

 

Đĩa mềm (Floppy Disk) là loại đĩa lưu dữ liệu đời đầu, khi mà máy tính chỉ vừa mới bắt đầu xuất hiện ở Việt Nam. Những chiếc đĩa hình vuông này có dung lượng khoảng từ 720 KB đến 2,88 MB để chứa dữ liệu.

Con số này quả thật quá nhỏ bé so với nhu cầu dữ liệu ngày nay, nhưng thuở đó chúng là thứ duy nhất giúp bạn lưu trữ những file Word hay những bản hệ điều hành để khởi động trên nền tảng DOS. Những chiếc đĩa này thực sự là một món đồ công nghệ quan trọng nhất trong những năm 90 của thế kỷ trước.

Trải qua thời gian, những chiếc đĩa mềm nhiều màu sắc dần bị thay thế bởi các loại đĩa CD, DVD và sau đó là USB, thẻ nhớ dung lượng lớn. Ngày nay, kể cả khi bạn có được một chiếc mềm, việc tìm được một ổ đọc đĩa tương ứng cũng là điều không hề đơn giản. Do đó những chiếc đĩa mềm giờ đây mang giá trị sưu tầm và kỷ niệm nhiều hơn là sử dụng trong giới công nghệ.


"Chuột bi khác gì con chuột chít dưới cống hả bố?"

 

Các bạn trẻ ngày nay thường đã qua quen với khái niệm chuột quang, chuột laser đến mức gần như mặc định đã gọi là chuột máy tính thì chúng đều như vậy.

Thế nhưng khi mà những bộ máy tính lần đầu xuất hiện tại Việt Nam, loại chuột duy nhất được biết đến là chuột bi (phổ biến nhất lúc bấy giờ là của hãng Mitsumi và COMPAQ). Chúng sử dụng một viên bi lớn ở dưới đáy để ghi nhận những chuyển động và truyền nó lại cho máy tính.

Kỷ niệm về những con chuột bi này có lẽ không thể nào quên với những thế hệ đã từng được dùng nó. Do viên bi là thứ quan trọng bậc nhất của con chuột, không ít lần tôi đã bị chúng bạn trêu chọc bằng cách... mở chuột ra và lấy mất viên bi. Thậm chí, những quán game thời đầu tại Việt Nam cũng vô cùng nhức nhối với tính trạng khách hàng "tiện tay" tháo viên bi của chuột trong quán sau khi chơi game.


"Bố ơi cái phím nó bay mất rồi, con chẳng làm gì hết"

 

Cùng với chuột bi, những chiếc bàn phím Mitsumi là thiết bị ngoại vi không thể thiếu với máy tính thế hệ trước. Bởi bộ đôi chuột bi - bàn phím Mitsumi gần như là tiêu chuẩn dành cho những chiếc máy tính khi chúng xuất hiện ở Việt Nam trong những năm 1990.

Những chiếc bàn phím trắng, có rãnh ở trên (được biết với mã KFK - EA4XT) là một biểu tượng thực sự với những người dùng máy tính thời bấy giờ, bởi giá thành rẻ mà độ bền cực cao và chất lượng ở mức tốt.

Ở thời điểm cực thịnh của Mitsumi, phải đến hơn 90% số máy tính ở Việt Nam sử dụng những chiếc bàn phím của hãng này. Tuy nhiên, sau đó hãng này lại bán thương hiệu cho một công ty khác của Trung Quốc, từ đó bàn phím Mitsumi trở thành thứ "hàng chợ" chất lượng sa sút, độ bền giảm đáng kể và nhanh chóng biến mất khỏi thị trường. Chỉ còn những người thuộc thế hệ 9x trở về trước mới có thể biết đến sự tồn tại của nó.


"Bố cho con thuê băng Tôn Ngộ Không đi..."

 

Ngày xưa, những đầu băng video có giá trị rất lớn (vài chỉ vàng) nên không phải nhà nào cũng có điều kiện để sở hữu. Đi cùng những đầu băng video này đương nhiên là những băng video có kích thước khá lớn dùng để lưu phim ảnh, âm nhạc,...

Kỷ niệm với băng video có lẽ vẫn còn vương vấn trong thế hệ người Việt 8x - 9x. Khi đó, những cửa hàng cho thuê băng video có khá nhiều, và nội dung thì có đủ cả: từ phim chưởng Tây, Tàu cho đến ca nhạc, hài,... Mức giá thuê thời đó vào khoảng 1 - 2.000 đồng một ngày. Với những người đã từng được dùng những chiếc đầu băng video này, tiếng "xoành xoạch" mỗi khi đầu nuốt băng có lẽ là kỷ niệm không thể nào quên.


"Con sang nhà bạn Kiên chơi điện tử 4 nút đây"

 

Những chiếc máy chơi game console được ưa chuộng thời kì ấy chính là máy chơi game NES, hay còn được truyền tụng lại là "máy game 4 nút" hay "điện tử băng". Những chiếc máy này là ký ức không thể nào quên với cả loạt game thủ trong suốt một khoảng thời gian dài. Những lần trốn học đi chơi game, những lần nhịn ăn sáng để cùng chúng bạn ra quán, những lần bị phụ huynh bắt gặp để rồi bị đánh no đòn.

Chính từ những chiếc máy như vậy, những truyền kì về Mario, Contra, Ninja cứu mẹ, Battle City,... đã ra đời và cuốn hút đam mê của không biết bao thế hệ người Việt. Những mã cheat huyền thoại, những lần phá đảo game thần sầu chắc chắn là kỷ niệm mà chúng ta không thể nào quên.


"Mẹ ơi nhà bạn Thuận có gà ảo"

 

Không thực sự nổi tiếng trên toàn thế giới hay có ảnh hưởng như máy chơi game NES, những con "gà ảo" - Tamagotchi là một quãng kí ức vô cùng đẹp với một thế hệ học trò. Xuất hiện ở Việt Nam và thực sự bùng nổ trong những năm 2002 - 2006, những chiếc máy "nhỏ nhỏ xinh xinh" cho phép người chơi nuôi một con thú trong đó, chăm sóc nó hàng ngày và nhìn chúng trưởng thành.

Dẫu rằng không thể giúp người chơi kết nối và thi đấu với nhau như trong bộ truyện nổi tiếng Vua trò chơi, những chiếc máy Tamagotchi vẫn nằm trong danh sách những món đồ chơi được mê nhất tuổi học trò của thế hệ 8x - 9x.


"Mẹ mua nốt cho con cái máy này thôi, nó có 999 trò mẹ ơi"

 

Thường được gọi với cái tên Máy chơi game xếp hình hay Brick Game, E.999 thực sự là một món đồ chơi ao ước một thời của các cô bé, cậu bé. Chỉ có một vài trò chơi vô cùng đơn giản như Tetris (xếp hình) hay đua xe, thế nhưng chừng đó là quá đủ đối với đam mê "chơi điện tử" thời bấy giờ.

Có lẽ không ít người vẫn còn nhớ kỷ niệm giấu bố mẹ chơi chiếc máy này vào mỗi giờ ngủ trưa, để rồi khóc lóc van xin khi bị tịch thu nó và cấm chơi.

Dù không quá nhỏ gọn và đẹp mắt như những chiếc máy chơi game hiện đại, E.999 đủ tuyệt vời để những đứa trẻ đem đến lớp như một món đồ chơi thời thượng để... lấy oai với lũ bạn cùng trang lứa. Chiếc máy này cũng góp phần làm nên tên tuổi của trò chơi xếp hình trong kí ức của một thế hệ.


"Mẹ ơi, cô giáo bảo mua cái máy này để học giỏi Tiếng Anh mẹ ạ"

 

Sony Walkman là dòng máy tên tuổi của Sony trên thị trường máy nghe nhạc. Vào những năm 1990 của thế kỷ trước, một anh chàng "sành điệu" chắc chắn không thể thiếu một chiếc CD-Walkman ở bên hông mỗi khi ra ngoài. Là những chiếc máy đọc đĩa nhỏ gọn, CD-Walkman đã thực sự tạo nên một cơn sốt trên thị trường thiết bị điện tử thời bấy giờ.

Mãi cho đến khi thời đại của CD bị lụi tàn và những chiếc CD-Walkman bị thay thế bằng những máy nghe nhạc Mp3, Mp4 nhỏ gọn, người ta mới lãng quên dần những chiếc máy tròn tròn nổi đình nổi đám này. Giờ đây, việc tìm và sở hữu một chiếc CD-Walkman là một điều không hề dễ dàng.


"Bố mua cho con máy tính đi, con hứa không đánh điện tử đâu"

 

Ngày nay, người ta thường nhắc nhiều đến những con chip Core i mạnh mẽ của Intel hay những thanh RAM chuẩn DDR3 DDR4. Thế nhưng những chiếc máy tính mạnh mẽ nhất ngày xưa là những chiếc máy được trang bị chip Pentium của Intel (có tốc độ xử lý khoảng 350 MHz - Pentium 2) với SDRAM dung lượng vài trăm MB (thuở đó RAM 256 MB đã là cực kì kinh khủng).

Một chiếc máy tính "chuẩn chỉnh" thời bấy giờ có nghĩa là bạn phải cắm vô số thứ vào Main: Card mạng, Card âm thanh, Card màn hình,... Những cỗ máy ấy là kỷ niệm của những gia đình may mắn sở hữu chúng ở thời điểm đó, khi mà tối tối bố dùng để soạn văn bản còn những đứa con thì chăm chăm chờ bố làm xong việc để chơi... Line 98.

Ý kiến bạn đọc
Để lại ý kiến

Top

Sale

Không sẵn có

Hết hàng